Đất và người

Chuyện kể rằng: thuở xưa, khi Lỗ Ban lúc từ giả cõi đời, Ngài trao truyền cho nhân gian chiếc đục - ấn chứng về sự kế thừa tiếp nối.
Đất nổi hình rùa,
Sông chia đôi ngã
Đất bồi từ thuở,
Nước còn xanh.
Nguyễn Thế Quốc-người học trò khóa đầu tiên khi tôi khởi nghiệp vào những năm 1994-1995. Lúc đó Thế Quốc là cậu thiếu niên tuổi 16, hồn nhiên, trong veo .....
Bên hồ, những đóa hoa hoàng hậu đong đưa khẽ chạm mình lên mặt nước, nửa như muốn khám phá điều mới mẽ, nửa như muốn soi mình thật gần để hiểu mình hơn.
Nguyễn Văn Chung đến với nghề điêu khắc gỗ không phải bằng năng khiếu bẩm sinh, Chung chọn nghề và quyết tâm theo nghề bằng chính sự cần mẫn, chuyên tâm, khiêm nhường học hỏi suốt một thời gian dài không ngừng
Mười lăm tuổi rời xa quê theo gia đình vào Nam sinh sống, hai mươi năm phố thị, rồi mười năm định cư tại Đức. Về quê lần này với ao ước đong đầy nỗi nhớ, chị nhất định phải đi, đi chỉ để đi thôi; từ Điện Phong lên cuối Điện Quang, như thể được một lần trải lòng mình với đất, với quê mà cả tuổi thơ chị từng ao ước
Xệ em Xí con bà Năm Méo, ở trường tên Hà. Thằng Xệ hiền lành nhất xóm, tôi chưa bao giờ thấy nó cãi lộn, gây gổ hay đánh nhau với ai bao giờ.
Mùa mưa đã về trên mái, trên cây, ngập tràn nền đá…Những chiếc lá nguyệt quế bé tí chơi trò đua thuyền về phía góc sân, nơi đặt hộp rút dẫn nước ra sông sau xưởng. Những chiếc lá lộc vừng, bằng lăng như những con thuyền mắc cạn nhúc nhích hoặc nằm ì trong mưa vàng úa.
Vợ chồng nhà ớt hạnh phúc lắm khi ngắm nhìn đàn con điu lủng lẳng trên cả mọi nhánh cành lớn bé. Những đứa nhỏ da xanh mướt mượt, chiếc mủi nhọn hoắt lúc nào cũng chốc ngược rất hiếu động để khám phá mùi hương đất mới mẽ đối với chúng và tìm kiếm tụi nhỏ con nhà hoa cỏ để kết bạn.
Một lần tình cờ lên Gò Nổi,  nghe tiếng lốc cốc vọng ra từ căn nhà cấp bốn, anh hiếu kỳ ghé xem. Phòng tranh nhỏ chưa đầy 15 mét vuông, trưng bày những bức phù điêu đầu tay của chúng tôi, đó là cơ sở Phú An xưa ..
Qua khối óc và trái tim người nghệ sỹ, hồn vía của cả dân tộc được nuôi dưỡng, bảo tồn sau bao thế hệ. Nhân văn nhân sỹ là nguyên khí quốc gia, là những người tạo dựng dáng núi hình sông, làm nên hình hài dân tộc.
Khi đá hóa hình Tô Thị,
Đảo hóa rồng thiên,
Núi rút ruột trống lòng sơn động,
Niềm mong non nước trải ba miền.
Những hố bom còn sót lại chê đất gánh vai, thành ao hồ rộn ràng tôm cá. Bà con trong làng vai vác nhủi, tay xách nơm kéo nhau lên bàu Trùm Ngô nhủi ốc, bắt cá, đổi bữa cơm đạm bạc rau dưa.
Chỉ riêng ở Gò Ba nhỏ xíu như lòng bàn tay, đã có vài chục hố bom, có cả những hố bom đôi (những hố bom chồng nhau không khít mí). Hố bom trải dọc cánh đồng, hố bom trong vườn, đầu ngõ… tan hoang một thuở mất còn.
Người nghệ nhân Gỗ Nghệ Thuật Âu Lạc chúng tôi tháo gỡ sự im lặng của chân dung Quá khứ và thân phận bằng ngôn ngữ của những đường ve nhác đọng.

Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Ms Thiện 0911.300.550
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
191934
truy cập trong ngày
226
Đang online
0