CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH ( Tiếp theo)

Tiếp theo....

Người dân quê tôi quyết làm lại từ đầu thêm lần nữa không phải vì lỗi lầm, mà vì lầm lỗi bâng quơ…!

Theo tiếng gọi yêu quê, đan trạt tre gánh đất, khéo tính toán thấp cao bình trị ruộng đồng. Con mương thủy lợi như con rồng đất, đầu gục xuống sông hút nước, uốn khúc xóm làng, đuôi về tận xóm cùng thôn, mát tươi đồng ruộng, thắm tình quê chung.

Điệp khúc “mười điểm năm lạng” vẫn còn day dứt sau lũy tre làng. Đất ruộng không đủ cho lúa gạo sắn khoai no cái dạ dày lép xẹp những đứa con nít như chúng tôi. 



Anh Lê Minh, cậu thiếu niên sau thời chiến cũng bị đạn bom sót lại lấy mất đôi bàn tay

Những hố bom còn sót lại chê đất gánh vai, thành ao hồ rộn ràng tôm cá. Bà con trong làng vai vác nhủi, tay xách nơm kéo nhau lên bàu Trùm Ngô nhủi ốc, bắt cá, đổi bữa cơm đạm bạc rau dưa.

Cơm khoai sắn còn lưng cái nồi, nhà nhà phải lo củi đốt. Những người đàn ông đàn bà làng tôi kéo nhau lên núi Trà Lý đốn củi, cơm gói, muối tiêu đùm đề. Nhiều người lên nguồn kết bè, nương theo khe suối ra sông về làng. Cái đói nghèo xem nhẹ cái gian nan, hiểm nguy rình rập đe dọa.

Những người sức khỏe không đủ leo núi, lên nguồn kéo nhau đi đào cỏ bói. Những gánh cỏ xa tận Xuyên Trường, Thôn Tám mang về phơi nắng, chỉ đủ cháy chốc lát trong cái bếp chào quệnh rạ với đất sét, vậy mà cả làng kéo nhau đông nghịt như đi đãi vàng. Cái nắng cháy da khô họng, những đứa con nít lẽo đẽo theo mẹ lên đồng để được xướt những cọng cỏ bói như chiếc đũa con, vàng tươi đậm ngọt thích thú.



Tác phẩm Viên sỹ quan (lưỡi cuốc) 

Những ngày xong vụ mùa, bà con trong làng quẩy những gánh lá keo chay bộ xuống Cẩm Sa đổi khoai lang, vùng đất nổi tiếng “ khoai lang đất cát đã ngon lại bùi”.

Cuộc sống vẫn khắc nghiệt dẫu mồ hôi lẫn nước mắt dầm dề, bao nhiêu công sức đổ ra nhưng cái phuy sắt lỡ thời đầu vụ vẫn vơi, cái chum đậy nắp vẫn lưng gió. Nhiều người đặt tay vào bảng đăng ký đi kinh tế mới Trà My, theo tiếng mời gọi ngời ngời hạnh phúc, với hy vọng đổi đời, sau này nhận ra: một chữ ký ngày ấy chẳng khác nào một lời nguyền đen đủi. 

Trong bối cảnh giao thời ấy đã bật lên những tấm gương sống làm day dứt khôn nguôi thế hệ trẻ sau chiến tranh như lớp nghệ nhân Âu Lạc chúng tôi. Phù điêu “Viên sỹ quan” là một nhân chứng sống động. Ông Nguyễn Phước Kính, chúng tôi quen gọi là chú Bốn, vốn là một lính cộng hòa, tốt nghiệp trường sỹ quan ở tuổi đời 25. Chàng sỹ quan trẻ điển trai với bao hy vọng về một tương lai xán lạng đã bất ngờ bị bom mìn lấy mất đôi chân. Đất nước thống nhất, viên sỹ quan ngụy bị đẩy vào chân núi…, nơi đá sỏi khô cằn còn đọng chút đất bạc màu nắng mưa nghẹn lại quanh sườn dốc, vậy mà với đôi tay thư sinh ấy, chú Bốn đã xẻ đá, vá vườn làm nên những chiếc cối giã gạo, đá xây dựng…để mưu sinh, nơi xóm đạo, thôn Triêm Sơn, xã Duy Trinh. Cái lưỡi cuốc này đây đã bao mùa cuốc xới vào đá sỏi, âm thanh rột roạt gièn xé tâm can còn vọng vào chân núi, bật thành lời ca ngậm ngùi đắng chát. Lưỡi sắt cũng ngắn dần như thân phận con người bị gặm mòn bởi gánh nặng trần ai, may thay chúng tôi còn lưu dấu. 



Tác phẩm Chàng trai sau cuộc chiến (gốc ôm đá)

Anh Lê Minh, cậu thiếu niên sau thời chiến cũng bị đạn bom sót lại lấy mất đôi bàn tay. Tác phẩm “chàng trai sau cuộc chiến” là câu chuyện về anh, dù với hai cái cùi trơ trụi chênh vênh, anh Minh trở thành người nổi tiếng trong làng bởi tài cày cuốc, bắt cá, bắt lươn. Có những người còn đủ hai tay nhưng phải nhờ anh bó củi lúc đi rừng. Anh vượt lên số phận bằng tài năng không từ thiên phú mà nghịch cảnh ban cho.

Bạn đang đặt bước chân thứ hai trong hành trình “con đường từ làng đến quê hương” cùng chúng tôi, cảm ơn bạn đã lắng lòng với câu chuyện quê hương, nơi cuộc chiến khắc nghiệt đi qua như câu nói “nhất Cũ Chi, nhì Gò Nổi”!


Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Hotline 0911.300.815
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319
Chi nhánh Tp Hồ Chí Minh
Hỗ trợ 0918.007.450

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
270187
truy cập trong ngày
0
Đang online
0