CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH

Giải phóng xong, bà con chọn quê hương làm chốn quay về. Vùng đất Gò Nổi bom cày đạn xới, lau lách hoang tàn, hố bom nhiều như bàn chân ngựa ông Gióng ngày xưa lạc ngoài truyền thuyết, băng qua miền đất này. Chỉ có điều không như truyền thuyết, chẳng phải “Ông Gióng” mà là “thằng Mỹ”. Chẳng phải những “dấu chân ngựa” mà “những quả bom tấn”. Chẳng phải để diệt “giặc Ân” mà để đốt sống những người “Việt Cộng”. Chẳng phải hát khúc khải hoàn rồi “ bay thẳng về trời” trên ngọn núi Sóc Sơn mà “khóc khúc viễn chinh” từ Sài Gòn bay thẳng về trời Tây xa hút.

Chỉ riêng ở Gò Ba nhỏ xíu như lòng bàn tay, đã có vài chục hố bom, có cả những hố bom đôi (những hố bom chồng nhau không khít mí). Hố bom trải dọc cánh đồng, hố bom trong vườn, đầu ngõ… tan hoang một thuở mất còn.



Anh Lê Minh

Bà con làng tôi ngày nào cũng “lấp hố bom xây cuộc sống”. Thằng Mỹ giỏi thật! Chỉ bấm nhẹ cái nút là cả làng quang gánh bưng khiêng mấy ngày, hố bom vẫn còn trũng võng. Như cái hố bom đôi sâu hoắm, ngán ngẩm bờ vai gầy guộc, chai sạm nắng mưa còn nấp mình dưới đất. Sau mùa lụt, người lớn úp, nhủi, tát, be bắt cá đồng chạy lạc. Lũ con nít bắt hôi những chú lia thia xanh đỏ, hay con rô con tràu say bùn chúi nhúi… Thằng Mỹ làm vui cả làng.

Bao nhiêu người bán vàng phá đất, trồng khoai lang, sắn bắp… Có người bán cả dây chuyền, bông tai, nhẫn cưới vì ham khoai sắn xanh mượt bãi đồng.




Ô hô! “Sao không chết những ngày khói lửa, mà chết vì vỡ đất quê hương?” Tiếng bom bi, M79 còn kinh hoàn hơn tiếng gầm rú máy bay Mỹ và tiếng cuồng nộ xé trời xé đất của những quả bom đào, bom quét, bởi ai nỡ chết trong đoàn tụ?! Rất nhiều người đã chết trong những ngày khai hoang vỡ hóa, thương cụt tàn phế vì say mê cảnh tự do.

Bao nhiêu bà mẹ quê thở dài trong tiếc nuối. Đất khai hoang làm chưa tròn vụ đã bị người ta thu hồi, cộng gộp chung chia. Những người đàn ông ỷ lại sức mình, ngậm đắng nuốt cay không buông lời than thở, quyết làm thêm lần nữa từ đầu, bởi những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi học, nỡ nào! Cái phép tính cộng chia sao quá vội vàng nông nỗi, đáp số tưởng chừng đúng chắc không sai, nào ngờ…!



Tác phẩm Viên sỹ quan (lưỡi cuốc) và Chàng trai sau cuộc chiến (gốc ôm đá)

Người cất vàng không tốn giọt mồ hôi, nay nhận phiếu bốc thăm đạt đất. Đai cuốc muôn đời vẫn làm bằng sắt mỏng, nhẫn cưới chuyền vàng chảy theo giọt mồ hôi, ngấm tan lòng đất. Chút nào lắng hơn theo mạch nước Thu Bồn xuôi về Cửa Đợi (Cửa Đại) nghe trong gió nồm mằn mặn như nước mắt quê hương.

Ôi chiến tranh và hòa bình, khúc giao thời ấy đau đớn như nhau!

Còn nữa....

Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Hotline 0911.300.815
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319
Chi nhánh Tp Hồ Chí Minh
Hỗ trợ 0918.007.450

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
277875
truy cập trong ngày
311
Đang online
2