MỘT LẦN VỚI QUÊ

Mười lăm tuổi rời xa quê theo gia đình vào Nam sinh sống, hai mươi năm phố thị, rồi mười năm định cư tại Đức. Về quê lần này với ao ước đong đầy nỗi nhớ, chị nhất định phải đi, đi chỉ để đi thôi; từ Điện Phong lên cuối Điện Quang, như thể được một lần trải lòng mình với đất, với quê mà cả tuổi thơ chị từng ao ước, nhưng chưa thực hiện được ước ao.

Gò Nổi - một vùng quê gồm ba xã Điện Phong - Điện Trung - Điện Quang, trải dài chưa đầy mươi cây số, nằm dọc theo dòng sông Thu Bồn, vậy mà với tuổi thơ là cả dặm dài. Có những mong ước thật giản đơn, dù xa quê ngần ấy năm mà chị tôi lòng cảm như chẳng thể nào nguôi yên. Mong ước giống một mảnh thiếu, ghép mãi vẫn khuyết. Càng xa quê, mảnh thiếu càng khuyết sâu hơn. 

Ngày chị còn ở quê, con đường đất xình lầy như ruộng sắp gieo sạ. Thời gian sau, con rồng đá uốn khúc, gồng mình với xe cộ, nắng mưa, nhưng vẫn oằn lưng, bong vảy. Vảy bong từng hòn đá núi, ớn lạnh khách phương xa. Nay con đường bê tông rộng bảy mét, sạch trơn nối liền từ Điện Quang xuống quốc lộ IA, bởi chiếc cầu uy nghi mới toanh, thách thức dòng chảy cuồng xiết khi mưa lũ tràn về.

Chị không chịu ngồi ô tô chung mà ôm lưng vợ tôi - xe máy. Nhà cửa liền kề, cây cối xanh rờn, cỏ và hoa mùa xuân thắm tươi sân vườn đầu ngõ, mới lạ đến chừng như rất quen, quen lắm thuở nào!

Lạc giữa chốn thị thành nhưng không lạc dấu quê, bởi khu Bảy Hiền người Trung, người Quảng, người Gò Nổi “mở mắt thấy nhau”. Sau này lạc giữa trời Tây xa mịt mù là lạc cả màu da, kiểu tóc, nết đứng dáng đi lạ lùng.

Chị tôi cũng như bao người, yêu nơi này nhưng lại thích tìm chốn khác (đôi khi chỉ là phận tha hương). Dãy phố cao tầng, xe hơi bóng lộn dẫu có xa nửa đời cũng chẳng cồn cào lòng dạ như khúc sông quê. 

Con đường chạy dài qua xóm qua làng, khi lượn giữa ruộng lúa đang thời con gái, màu xanh - xanh chẳng bến bờ. Ruộng bắp vươn cờ rung rinh làn hương, phần e ấp những quả non, phần thả mình hòa trong gió quê, như lan man những câu chuyện ngày thơ bé đầy vơi không dứt. Con đường dẫn chúng tôi đi ngược, chạm bến Vân Ly - nơi bắt đầu vùng đất. Con đường khao khát trườn mình qua sông liền lại đôi bờ, bao dự án vẫn còn trong dự án , để cuối đường là nước chảy, mây bay. Dòng sông Thu vẫn hiền như quê, chiếc cầu cụt nơi bến sông dài chưa đầy hai mét, nâng bước chân người qua lại bằng chuyến đò ngang, nhấp nháy liên hồi bởi chiếc Iphone hình chị dáng sông, chẳng phải để lên Facebook... Để một lần chạm nỗi nhớ quê nơi cuối đất cuối làng, bởi sông là cội là nguồn cho phù sa ngưng đọng, đắp bồi dáng đất hình quê.

Chia tay chúng tôi với nỗi lòng day dứt: “quê mình còn bao nhiêu người khó quá T... ơi!” Chị cũng như tôi, ước chi túi rộng cho tay dài, ôm hết những ân tình bỏ ngỏ!
                                                                                                                                                                      Nghệ nhân Trần Thu

Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Ms Thiện 0911.300.550
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
191285
truy cập trong ngày
0
Đang online
0