THẰNG XỆ

Xệ em Xí con bà Năm Méo, ở trường tên Hà. Thằng Xệ hiền lành nhất xóm, tôi chưa bao giờ thấy nó cãi lộn, gây gổ hay đánh nhau với ai bao giờ. 

Nhà thằng Xệ ở cuối xóm gần cánh đồng Lăng Bà. Mỗi mùa gặt xong người ta cày đất, lật lớp đất mới lên cho lớp đất cũ úp xuống theo từng đường trâu cày, đất ấy gọi là đất bệ. Đất bệ được phơi nắng cho ải, ông “mương te” trổ nước vào bừa rồi mới sạ cấy lúa. Tôi và thằng Xệ hay đi lật những cục đất bệ to như cái thau canh để bắt dế than. Đất bệ úp sắp lớp theo đường lưỡi cày, cục này gối lên cục kia một cách hiền lành ngoan ngoãn, tạo khoảng trống bên dưới, đó là không gian nhà dế than. Dế than nhỏ hơn dế cơm thường có màu đen, màu đà hay nâu đen. Tiếng dế than rất dòn và trong. Dế than đá nhau không như dế cơm, chúng chủ yếu dùng đầu ụi nhau, rồi há to mồng, nhe cặp răng nanh nhọn tấn công đối phương. Dế thằng Xệ và dế tôi đánh nhau rất hăng, nhưng cả tuổi thơ, tôi và nó chưa bao giờ bất hòa nhau vì chuyện gì.

Nhà thằng Xệ nổi tiếng ở sạch. Mẹ nó quét dọn suốt ngày. Bà dậy từ bốn giờ sáng, bắt đầu quét từ trong nhà ra ngoài ngõ, cả đoạn đường phía trước quanh sang con đường nhỏ bên nhà ông Sáu Lô, đến cuối bụi tre góc vườn. Rồi tẩn mẫn trong từng gốc sắn nơi vạt đất rộng quanh vườn. Sắn trồng từng bụi theo hàng ngay ngắn, lá sắn rụng mỗi ngày, thế mà nhìn vườn sắn nhà thằng Xệ ai cũng muốn trải chiếu nằm. Hình như lúc nào tôi cũng thấy bà cầm cái chổi trên tay. Người ta chỉ quét dọn mỗi ngày từ một đến hai lần sáng và chiều, riêng bà giờ nào thấy lá rụng trên sân là không chịu được, bà quen sạch sẽ rồi.

Thằng Xệ hay mặc mấy cái áo cũ sờn, được mẹ nó vá rất khéo. Những mảnh vá được cắt vuông vức, có chỗ không đồng màu vải, nhưng mũi chỉ đường kim rất ngay ngắn, gọn gàng. Chúng tôi chăn bò ở khu vực Bàu Hồng hay bãi sắn Lăng Bà. Đứa nào cũng thích vô nhà thằng Xệ xin nước uống. Vục cái ca nhà binh bằng inox sạch bong, sáng trưng thời Mỹ còn sót lại, vào cái ảng nước trong veo có cái nắp đậy bằng tôn vừa vặn. Thời đó xóm tôi người lớn, con nít quanh năm suốt tháng uống nước giếng không cần đun sôi. 

Tôi không biết mẹ thằng Xệ có thuộc mấy câu tục ngữ: “Đói cho sạch, rách cho thơm”, “ áo rách khéo vá hơn lành vụng may”? Hồi đó tôi la cà với thằng Xệ suốt ngày ở nhà nó, nhưng chưa bao giờ nghe bà đọc cho chúng tôi mấy câu tục ngữ ấy, sau này làm tôi rất đỗi bâng khuâng…

Từ ngày thằng Xệ giải nghệ chăn bò, bỏ học vô sài Gòn lập nghiệp đến giờ tôi chưa khi nào gặp lại. Nghe nói nó có về quê mấy lần nhưng không hay biết để xuống thăm. Bây giờ tôi không còn ở cái xóm cũ ấy nữa.

Không hiểu sao, tôi thường mơ thấy thằng Xệ và Trụp Ô lên học nghề chạm khắc của tôi, về trải chiếu ngồi ở chái tranh, nơi mà ngày trước tôi và nó vẫn thường đá dế than, được mẹ nó cho mấy cũ sắn canh nông bở rua thơm phức, làm nghề. Nó học chữ không ra nhưng làm nghề giỏi, giấc mơ ấy lặp lại hai lần. 

Nghe nói bây giờ nó sống lam lũ ở đất Sài Gòn, vợ chồng chật vật lắm. Mẹ nó - bà Năm thỉnh thoảng vào chăm con giúp vợ chồng nó.

Tôi nghĩ, phải chi hồi đó Xệ ở quê, đi học cái nghề thì bây giờ cũng có phần thong thả hơn nơi đất khách quê người, bôn ba khổ sở. Bởi tôi hiểu tính nết nó, con người nó. Nó như cục đất bệ quê nhà thuở ấy, tiền tài danh vọng không sao đọng lại, người ta cày lên lật xuống, nắng gió ải ra mới sạ cấy được. Nghĩ mà thương nó quá, cục đất bệ Lăng Bà - nhà những con dế than thuở ấy!


Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Ms Hotline 0911.300.550
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
201364
truy cập trong ngày
35
Đang online
0