SỰ TÍCH HOA TAY

Thời hồng hoang, khi con người sống trong những cung điện bằng đá thiên tạo, nguy nga diễm lệ (không như người ta nghĩ: hồng hoang là thời “ăn lông ở lỗ”), con người đã biết sử dụng kim cương để trang sức, trang trí cũng như thắp sáng trong các đền đài. Theo thời gian, con người và năm nguyên tố tự nhiên: đất - nước - gió - lửa - không gian không còn thuần khiết, tinh nguyên như thuở ban đầu. Năng lượng thiên tạo cũng tới thời ngưng trệ, đền đài cung điện bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn, vùi sâu lòng đất… Lúc bấy giờ con người bắt đầu cuộc sống dựa vào khả năng chính mình, kết thúc thời kỳ thiên tạo huy hoàng của buổi ban sơ như bình minh đầu ngày.

Tac pham menh mong noi nho
Tác phẩm Mênh Mông Nỗi Nhớ 

Cuộc sống mới bằng sức lao động của hai bàn tay, nhưng năng lực thiên phú bên trong vẫn đầy ắp. Con người hạnh phúc, mãn túc không phải bằng phương tiện, điều kiện bên ngoài mà vì được ngao du, khám phá, học hiểu, trải nghiệm những thách thức trên hành tinh kỳ diệu này.

Con người đã khám phá ra lửa. 

Con người đã khám phá ra kim loại đồng. Thời đồ đá (ngọc) đã là dĩ vãng đáng yêu.

Thời gian sau, con người học cách cất dựng nhà cửa, không còn muốn phiêu bạt nay rừng này, mai núi nọ. Họ biết dừng chân bởi học được nghề trồng lúa, cất nhà. Nền văn minh lúa nước bắt đầu từ đó, đánh dấu sự ra đời của nền minh triết đông phương nhiệm màu.

Tác phẩm Mai Điểu

Tác phẩm Mai Điểu

Trong quá trình cất dựng nhà cửa, con người đã biết giá trị nơi mỗi thân cây mà núi rừng ban tặng. Tình yêu thiên nhiên, tình yêu những đường vân gỗ đã ngấm sâu tâm thức con người. Chẳng biết từ thuở nào, những đường vân gỗ thân thuộc mỗi ngày mà con người sờ chạm, đục đẽo, gọt dũa qua nhiều thiên niên kỷ, đã hiện hình trên mỗi đầu ngón tay, như thể ấn chứng tình yêu giữa đất với người. Ai cưu mang tình yêu ấy thì vân hoa tròn trịa đủ mười ngón tay mềm. 

Tác phẩm Tình Già
Tác phẩm Tình Già

Thế nhưng lòng ham muốn của con người khiến thông điệp bị lãng quên, họ tàn phá cây rừng, biến đại ngàn thành đồi hoang núi trọc. Vân gỗ không còn, hoa tay cũng mất, hạnh phúc bỏ đi… Con người phải trở về với động đá như thuở ban sơ. Nhưng động đá không còn là cung điện rực sáng bởi kim cương châu ngọc, mà tối tăm không ánh mặt trời. Trong bóng tối tột cùng thân phận, con người xòe mười ngón tay ngắn dài, nhủ lòng trong tiết nuối vô minh… Nơi bóng đêm, đột nhiên âm thanh vang rền động đá: “Hãy… tỉnh… giấc… chiêm bao…!”

Giật mình thức dậy, ô hay nắng mới lên rồi! dụi mắt cay xòe ngắm hoa tay vẫn còn mấy nụ, hiểu rằng trời đất vẫn còn thương! 

Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Ms Hotline 0911.300.550
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
201364
truy cập trong ngày
35
Đang online
0