HÀNH TRÌNH KHÓ QUÊN

Hành trình 5 ngày đầy đặn, chúng tôi xuất phát từ lúc 4 giờ sáng ngày 29/03 tại trụ sở công ty Âu Lạc và rời Hà Nội lúc 19 giờ ngày 02/04/2016 để ra sân bay Nội Bài về lại Đà Nẵng. Với 120 ký hành lý ký gởi của 21 thành viên trong đoàn chẳng phải là nhiều, nhưng cái mà chúng tôi mang về thì đầy ắp, trĩu nặng, khó phai! 

Go Nghe Thuat Au Lac

 Ngày thứ nhất:

Rời sân bay Nội Bài về trung tâm Hà Nội, món phở đặc trưng và nổi tiếng của đất Hà Thành là bữa ăn sáng mở đầu của cuộc hành trình khi đặt chân tới thủ đô. Tôi trò chuyện với những người phục vụ  tiệm phở bằng cái giọng Quảng Nom chính gốc: 

                - Tôi núa tiếng “Quỏang Nom” mấy chị có hiểu không? 
Họ bảo: 
                - Hiểu nhưng có tiếng nghe không rõ. 

Cả đoàn cười ồ lên và ăn thật rôm rả. 

Tôi đệm thêm:
                - Đoàn mình nghe núa có người en hết 2 ký bún mắm, nên đừng ngại gụa một lúc 3-4 tô tùy thích!

Rời quán chúng tôi gởi tặng hai dĩa xôi gấc, là món điểm tâm tại sân bay do người Gò Nổi tự tay nấu. Chị chủ quán đón nhận với tấm lòng trân trọng, hiếu kỳ. Chị gọi mọi người cùng khoe: các chị ơi!  món xôi các anh mang từ Quảng Nam ra đấy!

Chúng tôi viếng Lăng Bác đúng ngày trời quang rạng, Hà Nội nắng nhẹ, se se lạnh. Cả đoàn dạo chơi ở ao cá Bác Hồ, chùa Một Cột. Bảo Tàng Hồ Chí Minh với rất nhiều mô hình nghệ thuật xếp đặt chất  lượng thẩm mỹ đỉnh cao. Là người rời không gian trưng bày sau cùng với bao ý tưởng gợi mở mà người nghệ sỹ đã gởi gắm trong những tác phẩm xếp đặt đầy chất sáng tạo về một giai đoạn lịch sử dân  tộc. 

Buổi chiều tiện đường chúng tôi ghé thăm làng lụa Vĩnh Phúc, trên đường về Trường Trung Cấp Nghề Tổng Hợp Hà Nội, tại Hà Đông, để giao lưu cùng những giảng viên, những nghệ nhân lão làng của  Hà Nội. Thầy Đặng Đình Lâm hiệu trưởng của trường đón chúng tôi, cùng với thầy Vũ Hy Thiều-chuyên gia hàng đầu của nghành thủ công mỹ nghệ Việt Nam, giảng viên Quốc Tế tại Phi Châu. Nghệ  nhân ưu tú ngành gỗ mỹ nghệ Đình Huy-danh hiệu đôi bàn tay vàng. Nghệ nhân Bản, Thu, Tĩnh bậc thầy của làng mây tre đan Việt Nam, từng là sinh viên khóa đầu tiên, bây giờ là giảng viên của  trường. Thầy Thái - người thiết kế mô hình công đoạn sản phẩm, một mô hình được các đoàn chuyên gia Nhật, Đức đánh giá cao về tính sáng tạo và tư duy khoa học trong giảng dạy. Chúng tôi được giao lưu tại  phòng hội nghị, được lắng nghe các bậc tiền bối chia sẻ kinh nghiệm về thiết kế sản phẩm, đào tạo và quản trị. Điều khiến đoàn chúng tôi tâm đắc nhất mà thầy Lâm - hiệu trưởng nhấn mạnh nhiều lần: đầu  tư chất lượng cho đội ngủ giảng dạy làm sức mạnh cạnh tranh, giữ ưu thế hàng đầu trong trường. Một công ty như các em thì đào tạo tốt cho đội ngủ quản lý và thiết kế sẽ luôn đi trước những đơn vị đồng  ngành, tạo chỗ đứng và vị thế tiên phong.

Đoàn được thầy Lâm và các nghệ nhân - giảng viên đưa đi xem phòng trưng bày lưu giữ những đứa con tinh thần của trường từ thập niên 60 đến bây giờ. Rất tiếc, trước đây trường trúng bom Mỹ, rất nhiều  những tác phẩm có giá trị bị chôn vùi trong đống đổ nát bởi khói lửa chiến tranh. Chúng tôi không khỏi ngạc nhiên trước những tác phẩm đỉnh cao của giá trị mỹ học được nhà trường lưu giữ như một tài  sản vô giá. 

Go Nghe Thuat Au Lac

 Ngày thứ hai:

Đoàn chúng tôi xuất phát từ lúc 8 giờ tại khách sạn Godr Sun, số 1 Hàng Phèn đi làng nghề Thiết Úng ở xã Vân Hà, huyện Đông Anh - một làng nghề nổi tiếng bậc nhất về điêu khắc tượng, phù điêu; thầy  Vũ Hy Thiều được chúng tôi mời đi cùng. Đón đoàn đại diện công ty Gỗ Nghệ Thuật Âu Lạc là những nghệ nhân trẻ của làng - thuộc hội nghệ nhân làng Ống (tên gọi khác của Thiết Úng). Chúng tôi được  trực tiếp xem bà con làng nghề sản xuất. Chạy dọc đoạn đường gần 1 kilomet mặt tiền là các cửa hàng gỗ mỹ nghệ san sát. Lần đầu tiên những cậu nghệ nhân Âu Lạc tận mắt chứng kiến những cô gái trẻ  và cả những phụ nữ đứng tuổi miệt mài bên sản phẩm; không như ở công ty chúng tôi trước đây, chỉ một nghệ nhân Lê Thị Hà, người thợ nữ duy nhất của công ty và cả khu vực miền trung.

Đoàn chúng tôi được 3 nghệ nhân trẻ Nam, Thu, Long mời cơm trưa ở một nhà hàng hải sản Long Vân ngay Đồng Kỵ. Cuộc trò chuyện sôi nổi, kéo dài cả buổi trưa, giúp chúng tôi nắm bắt thêm bao điều  về nếp ăn, nếp ở; cách làm, cách nghĩ của bà con trong làng. 

Thầy Vũ Hy Thiều đưa chúng tôi đến Đền Đô - nơi thờ phụng 8 vị vua thời Lý. Ở đây những chàng trai đất Quảng Nam say mê giọng hát Quan Họ của Liền chị, Liền em quá đỗi ngọt ngào. Trần Văn Nhật  nói với tôi: em phải quay ra lại Đền Đô để nghe Quan Họ anh ạ! 

Đình Bảng, một công trình kiến trúc mang đậm nét làng quê Việt, làm cả đoàn khắc khỏi về tài kiến trúc của các cụ ngày xưa uyên bác và tinh tế. Địa danh Đình Bảng làm tôi nhớ lại bài thơ bất hủ “lá  diêu bông” của thi nhân Hoàng Cầm và giai thoại thi vị về ông khi sáng tác xuất thần bài thơ này, cũng như “Bên kia sông Đuống”. 

 Ngày thứ ba: 

Chặng đường 170 kilomet từ Hà Nội đến Hạ Long không hề xa, bởi những tiết mục văn nghệ vô cùng hào hứng, bốc lửa pha lẫn những trận cười ngất ngây. Với tài năng dẫn chương trình và sự khéo léo  tuyển chọn những câu đố vui, thú vị của phó đoàn Huỳnh Đình Trường, hai đội tranh tài qua hơn 60 câu hỏi ngộ nghĩnh, giành giật từng điểm số, như thể bất phân thắng bại. Câu hỏi kết thúc phân định  thắng thua lại chính là câu bất ngờ nhất, và cũng là câu đánh bật thể loại đố nhanh, tư duy đơn giản, khiến mọi người vỡ tung vì thói quen suy diễn phức tạp, rối rắm. 

Xuống thuyền cả đoàn được thưởng thức bữa trưa với những món hải sản cùng không gian mênh mông giữa mây nước và hàng ngàn đảo rồng thiên. Động Thiên Cung bất ngờ làm day dứt cả đoàn chúng  tôi cùng du khách. Một công trình kiến trúc tuyệt mỹ của thiên nhiên, có lẽ những bậc thầy về kiến trúc điêu khắc trên thế giới phải cúi đầu. Đứng trước Hạ Long ta mới thấm thía lời thơ của ai đó đã viết  bằng cái chất miền trung: 

                                                                           “So với cái mênh mông vũ trụ 
                                                                            Thì nỗi buồn hạt bụi có ra chi!”

Đêm bên thành phố Vịnh không để lại ấn tượng như cả đoàn tưởng tượng trước chuyến đi. Riêng tôi vẫn trăn trở về một con người mới gặp trong thoáng chốc mà như thân thiết tự thuở nào. 

Tôi đưa đoàn vào một nhà hàng hải sản gần khách sạn Hạ Long 1, nơi chúng tôi nghỉ qua đêm ăn bữa tối. Để mọi người tự do ở đó, tôi lang thang một mình trên phố. Ghé quán cafe nhỏ cách đó không xa,  gọi ly sinh tố. Chủ quán là người đàn ông ngoài năm mươi, dáng thanh mảnh, gương mặt sáng ngời. Đến lúc gọi anh thanh toán, tôi mới có dịp hỏi anh vài điều. Tôi đón nhận sự ân cần từ anh. Một cảm  xúc lạ không kỳ vọng ùa về lòng tôi, tôi cảm giác ở anh một sự thân tình. Anh cũng dễ nhận ra làn sóng ấy từ tôi, làm anh bỏ dỡ dang bữa cơm tối. Anh ngồi xuống trò chuyện như người bạn thân quen.  
  
Toàn thân tâm tôi như giãn ra, cảm xúc yêu mến như từng làn sóng cứ nhẹ nhàng lan tỏa đến anh. Lúc này tôi chỉ muốn được nghe anh nói. Mỗi lời anh như thể âm nhạc, rất đỗi ngọt ngào. Trải nghiệm này thường diễn ra trong những năm tháng tuổi thơ, còn bây giờ thì thật hy hữu. Nó diễn ra như một món quà của đời sống trao tặng, không hẹn trước, không kỳ vọng và vô phân biệt tuổi tác hay giới tính.  Trong trạng thái này tôi hiểu tình yêu nguyên thủy của con người: chỉ có yêu thương tuông tràn và bản thân như mất hút trong cái vô cùng. Chỉ có một trái tim tự nguyện chấp nhận và yêu thương tròn vẹn  vô ngôn.
 
Anh bày tỏ cùng tôi về những trải nghiệm quý báu của anh. Anh có thể vừa lái xe vừa để tâm trí mình mơ màng như ngủ nhưng đầy tỉnh thức và an toàn. Bởi chính sự tỉnh thức làm anh phản ứng cực kỳ nhạy bén và chính xác. Anh nói về ý thức “mình là ai?” Anh không phải tin vào những kiến thức “tôi là phần bản thể phi vật chất, chủ nhân trong cổ xe cơ thể” mà anh thường trải nghiệm trực tiếp điều đó  thật dễ dàng. Tôi hỏi anh: “giữa thành phố rộn ràng tất bật và có vẻ như mọi người sành điệu ăn chơi; với san sát những nhà hàng hải sản, làm sao người ta có thể chấp nhận những điều như vậy?” Anh  chân thành bày tỏ: “không một ai cả". Tôi không biết giải bày như thế nào, họ chẳng thể nào hiểu điều tôi hiểu. Tôi chỉ biết lặng lẽ một mình, ngay cả vợ tôi cũng ngơ ngác. Chị bao lần vẫn khuyên tôi từ  bỏ ăn chay.

Chia tay anh với mong ước những gì tốt đẹp trên con đường tâm linh rất đỗi tình cờ của anh qua người bạn sách. Chính niềm đam mê đọc sách, nghiền ngẫm, vận dụng đã khai mở tâm trí anh mà điều đặc  biệt nhất là khai sáng phần tâm thức để anh nhận ra mình là ai, trường hợp như anh quả thật hi hữu! Dù chỉ gặp nhau thoáng chốc, không kịp hỏi tên, tôi trăn trở về sự ngẫu nhiên đồng điệu trong trải  nghiệm của anh và tôi. Liệu còn bao nhiêu điều gặp gỡ như thế mà thời gian không cho phép để chúng tôi bày tỏ nhiều hơn? 

Tôi tự nhủ:
                                                                                  “Có khi nào trên đường đời tấp nập
                                                                                    Ta vô tình đã đi lướt qua nhau?” 

Hình như những hạt giống bồ đề vẫn đang được gieo trồng khắp nơi.

 Ngày thứ tư:

Go Nghe Thuat Au Lac

Trời Quảng Ninh mưa phùn, thật may mắn cho đoàn, bởi Hạ Long vẫn đẹp trọn ngày hôm qua. Chiếc ô tô 28 chổ đưa chúng tôi về làng nghề Đông Giao. Ăn trưa trong một tiệm cơm ven đường, đến làng giữa trưa, trời đã tạnh. Chúng tôi được đi sâu vào làng, được trực tiếp nhìn ngắm bà con trong làng chạm khắc. Anh em trong đoàn đều rất hiếu kỳ như thể mình chưa từng làm công việc này bao giờ. Quan sát và học hỏi nhiều điều mới lạ trong cách bà con vận dụng máy móc, những thao tác thật lẹ làn...  

Hà Nội chúng tôi có cuộc giao lưu với Web Sống Đẹp (websongdep.com). Người tạo ra sân chơi bổ ích, dành cho những ai thích khám phá vẻ đẹp và tình yêu cuộc sống là anh Nguyễn Hồng Việt, một nhà báo từng là tổng biên tập của tờ Bạn Đường trước đây (nay đã xác lập với báo Giao Thông). Nguyễn Hồng Việt - con người căng đầy nhiệt huyết, rất khôi hài và giàu lòng trắc ẩn. Trên tầng 3 nhà hàng  Hà Nội Sour ngay cạnh Hồ Gươm, chúng tôi được nghe anh chia sẻ những câu chuyện đầy chất thơ, đầy ắp tình người mà anh từng trải nghiệm nơi rừng sâu núi thẳm hay biển đảo xa xôi. Những câu  chuyện bất ngờ tôi chưa từng nghe qua, cảm thấy mình như có điều gì còn khuyết trong lòng, bởi đâu đó còn bao nhiêu những mảnh đời bất hạnh, bao nhiêu những con người - họ lặng thầm nhưng sống  đẹp biết bao!

 Ngày thứ năm:

Buổi sáng đoàn chúng tôi ghé thăm Văn Miếu Quốc Tử Giám, rồi sang chợ Đồng xuân mua sắm.

Buổi chiều chúng tôi ghé thăm trung tâm Inner Space ở số 18, ngõ 76, Tô Ngọc Vân, Quận Tây Hồ. 

Inner Space bao giờ cũng thế, một không gian nội tâm yên tĩnh, nhẹ nhàng, mến khách; nơi thu hút những tình nguyện viên, những người muốn đóng góp tâm sức mình vào nền giáo dục nước nhà, mang  lại những làn gió mới cho cộng đồng, đặc biệt cho giới trẻ. Những thành viên trung tâm chào đón chúng tôi bằng ánh mắt và nụ cười thân thiện. Bầu không khí cởi mở khiến những thành viên trong đoàn,  những người lần đầu tiên được đến đây cảm thấy thỏai mái, vui vẻ và tự tin... 
 
Qua phần giới thiệu về đoàn, chúng tôi được cô giáo Huyền (tình nguyện viên nhiều năm của trung tâm) cho xem Video clip ngắn giới thiệu đôi nét chính về trung tâm. Tiết mục độc tấu đàn ghi-ta của Trần Duy và bài “tình em xứ Quảng” do Trần Kim Tiến trình bày rất dễ thương. Đáp lại lời ca tiếng hát của đoàn chúng tôi là tiết mục múa “nón quai thau” duyên dáng. Sau đó là phần giao lưu bằng nhiều  hình thức phong phú, với các trò chơi dễ dàng nhưng hàm chứa nhiều thông điệp -những giá trị sống tích cực, hữu ích, do cô giáo Huyền chủ trì, cùng cô giáo Loan và các bạn tình nguyện viên: Lê, Thường, Hảo, Đô, Phương, Hưng, Ly... Tất cả chúng tôi cuốn vào bầu không khí đầy tính hợp tác, mỗi một nhóm nhỏ bộc lộ khả năng sáng tạo riêng. 

Mọi người không khỏi ngạc nhiên về tiết mục trình  diễn của bạn Trương Văn Pháp và Lương Quốc Phú với chủ đề “trung thực”. Phần kịch câm do chính bạn Phú - một người câm điếc bẫm sinh của đoàn trình diễn. Sự giằng co giữa lòng tham và tiếng nói lương tâm, cuối cùng lương tri đã chiến thắng (ý tưởng của tổ trưởng tổ tượng Trần Văn Nhật). Khi người khách qua đường nhận lại chiếc túi bị bỏ quên, rút ví; chúng tôi bất ngờ về sự “hậu tạ” lạ lùng,  không phải bằng tiền mà bằng tấm thẻ giá trị sống. Người trao lại chiếc túi “đáp lễ” bằng sợi dây chuỗi hạt đang đeo trên tay mình (một ý tưởng độc đáo của quản đốc Nguyễn Nam Khương). Vỡ kịch ngắn của 5 thành viên trong nhóm, được chuẩn bị trong vòng 10 phút, nhưng hoàn hảo một cách “bán nghiệp dư”. Điều đáng nói hơn, đây là lần đầu tiên hai bạn Phú và Pháp lên “sân khấu” không phải ở  sân nhà mà tại Inner Space. 
 
Các chủ đề về tôn trọng, yêu thương, can đảm, bình an đều được các nhóm biểu đạt bằng những ngôn ngữ khác nhau như tranh vẽ, hóa trang, hát và bày tỏ cảm nghĩ... Tăng Tây hôm nay “lột xác” bằng phong thái tự tin khi đứng trước mọi người chia sẻ câu chuyện của mình. Đỗ Thành Quốc mạnh dạn trình diễn sự chiến thắng bệnh say xe đầy can đảm (người duy nhất trong đoàn phải dùng thuốc say sóng). Đỗ Thành Điệp với chiếc nón cời và cây gậy của một kẻ ăn xin, làm mọi người cười ngặt nghẽo. Kim Cho Chung tức Nguyễn Văn Chung - tổ trưởng tổ tượng rất tự tin với phần trình bày bài hát  “Điện Bàn Quê Hương Tôi” giữa lòng Hà Nội. Hồ Viết Phước giáo viên chủ nhiệm lớp học viên, khóa đào tạo 2015 - 2017 của công ty, năng động nhiệt huyết với chủ đề “tôn trọng”, tuy phần trình diễn  không suôn sẻ nhưng đầy tự tin. Chuyên viên thiết kế Văn Phú Nhật đầy lòng can đảm bộc lộ cảm xúc có phần riêng tư của mình. Vẫn là Huỳnh Đình Trường nhạy bén, tinh tế... Học viên Trần Duy linh  hoạt trong vai MC chương trình “kể chuyện đêm khuya” làm mẹ Nghĩa tràn đầy hạnh phúc. Nguyễn Phong Lai - nổ lực vượt lên chính mình làm nên ấn tượng trong tôi. Nguyễn Thế Quốc - nghệ nhân xuất  sắc nhất của công ty hay Phạm Trường Đô, Trương Ngọc Vinh, Trần Văn Mạnh cũng tích cực góp lửa với chương trình.

Cuộc giao lưu diễn ra suốt 3 giờ liền qua bốn trò chơi, khiến mọi người như tan vào không gian thân ái mật thiết. Rời Inner Space với bao niềm hân hoan, hài mãn. Chúng tôi lên xe về khách sạn rồi ra sân  bay vẫn râm ran câu chuyện chiều nay. Nguyễn Hạ Thạch thiệt thà bày tỏ với tôi: “Chiều nay bước chân ra khỏi trung tâm không đành chú ơi!”. 

Tôi hiểu rằng đó không phải cảm giác của riêng Hạ Thạch....    
Nghệ nhân Trần Thu            

Hỗ trợ trực tuyến

Trụ sở công ty Gỗ Âu Lạc
Hotline 0911.300.815
Chi nhánh Hội An
Mr Linh 0918.007.450
Chi nhánh Đà Nẵng
Ms Hồng 0911.300.319
Chi nhánh Tp Hồ Chí Minh
Hỗ trợ 0918.007.450

Tác phẩm mới

Thống kê truy cập

Tổng truy cập
277873
truy cập trong ngày
309
Đang online
0